Hương theo làn khói bayTrà HươngTrang chủ

“một triện trầm hương một chén chè”

13/09/2026 8 views

Mùa đông năm 2021, rời chuyến thăm công ty Nippon Kodo tại Hải Phòng – thành phố toàn cầu sầm uất với tốc độ phát triển nhanh, trở về với làng cổ, ngồi bên ấm trà và nén hương trầm, thấy tĩnh lại sau một chuyến đi…

Trà và Hương, đâu phải ngẫu nhiên mà đến với nhau.

Một triện trầm hương,

một chén chè

– trích Hựu hạ, Lê Thánh Tông (1442-1497)-
Quán trà làng cổ

Đôi khi uống trà vắng hương, thấy đúng là trà vội, uống xong là vào việc vì lúc này cần trà để cần tỉnh. Khi muốn cùng trà trò chuyện, đích thị không thể thiếu hương. Hương khai khiếu giác quan đón trà, rồi qua trà cảm lại hương, không đặt Tâm vào chữ An, thì không thể thấu cái đạo của Trà và Hương.

Thế gian đa sắc màu, con người muôn vẻ, vẫn biết thưởng trà thưởng hương theo những lối riêng, nhưng có một lối vô hình, những người hiểu đạo vũ trụ, đều không gọi nhau mà cùng bước lên. Đạo pháp tự nhiên, chính là lối đi này.

Người xưa tri Thiên, tri Địa, tri Nhân, đúc kết qua thi ca. Thời này nhắc lại cổ thi để tri Đạo. Mượn bài Tuyệt cú mất ngủ của Tùng Thiện Vương Nguyễn Phúc Miên Thẩm qua lời dịch thơ của dịch giả Trần Quang Đức, bài cổ thi đặc sắc, ngỡ trà nhạt – hương lụi, nhưng lại để ngỏ câu chuyện Trà – Hương:

Canh tư trà nhạt, lụi hương trầm.

Việc vận già nua dễ bận tâm.

Đèn đậu chong chong người mất ngủ.

Vẳng nghe mọt nhấm suốt đêm nằm.

(Tuyệt cú mất ngủ, Tùng Thiện Vương Nguyễn Phúc Miên Thẩm (1819-1870),

Trần Quang Đức dịch thơ)

(Doaiphuongthucac)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *