Thật khó để thưởng thức cà phê cùng với hương trầm, nhưng thật dễ dàng khi cà phê kể câu chuyện trầm hương
(Hải Đường)
Đó là những ngày nắng gió khô nóng đặc sản của miền Trung, là những ngày ngược dòng Thu Bồn để về bên thánh địa Mỹ Sơn, về làng trầm cảnh Trung Phước.
Dừng lại bên quán cafe gia đình nằm sát ven đường, gọi một cốc cà phê cho thỏa cơn khát rồi vô cùng bất ngờ khi cà phê dân dã vừa ngon, lại vô cùng rẻ. Người từ xa đến, chợt lưỡng lự chưa đi, vì trong lòng có một chút bồi hồi, cảm kích.


Từ mùa hè miền Trung đến mùa đông Nhật Bản. Mùa đông nơi đất khách nhẹ nhàng, không hề lạnh giá mặc dù nhiệt độ có lúc xuống âm vài độ C. Phải chăng, vì hiếu khách mà tấm lòng trở nên ấm áp, là vậy!
Nhật Bản, và mùa đông đã cùng đón người, đồng hành cùng người trên hành trình gặp gỡ trầm hương, nghe trầm hương kể chuyện qua những trang tư liệu, được Hương đạo dẫn dắt trong những sự ngạc nhiên và hiếu kì. Miền đất lạ, bỗng hóa thân quen!
Cà phê,
luôn có mặt!
Một tách cà phê Starbucks đặc sản vào buổi sớm, một chút bánh, ta dừng lại bên ô cửa, quan sát nhịp sống trong ngôi trường đại học danh tiếng bậc nhất Nhật Bản, cảm nhận thấy có nguồn năng lượng tươi mới từ bên trong. Tự hỏi rằng, là mùa xuân, hay những điều kì diệu mà ta được chạm đến, đã sinh ra nguồn năng lượng này.
Và thế là,
người vội đứng lên, hướng những bước chân về phía thư viện…
(Aloeswoodheritage)











